Game-VN  >  doku
keonhacai1 con

keonhacai1Ngưu nhị bưng một đĩa thức ăn nói: “Không được uống rượu!” keonhacai1Lý Cáp tùy ý lên tiếng, trong lòng đang nghĩ làm sao đối xử với thích khách này. Nói thật, hắn có chút hoài niệm bộ ngực đầy đặn của nàng thích khách, không biết sao nàng lớn vậy. keonhacai1Nguồn: Khoái Lạc Môn – kiemgioi keonhacai1Đêm khuya. con Bồi bàn liền ứng đáp, lại thấp giọng nói:

con Hôn lễ chỉ sợ sẽ không cử hành nhanh như vậy, đúng rồi, cữu cữu, biểu muội có đến không? con Trừ bỏ đánh cái rắm nói chuyện phiếm giảng chuyện cười ngoại, ở hạ trại nghỉ ngơi thời gian, nếu thấy bốn phía có rừng rậm chẳng hạn, Lý Cáp cũng thường mang theo Đại Phi đi săn thú làm một ít món ăn thôn quê. Lúc này hắn lại đặc biệt nhớ Thiên Thiên, Hương Hương cùng Tử Nghiên. Nếu các nàng ở đây, Tử Nghiên sẽ đem món ăn thôn quê này làm thành mỹ vị tối ngon miệng, sau đó hắn gối lên trên đùi Thiên Thiên, mặc cho nàng mát xa, Hương Hương thì đem thịt đưa đến trong miệng hắn. con Lý Cáp hỏi: con Lý Cáp vừa mắng chửi vừa xông vào con quái thú tay đấm chân đá, đánh cho nó kêu gào, liều mạng chạy trốn vào trong động. keonhacai1Thái hậu nhíu mày, nếp nhăn nơi khoé mắt lập tức hiện rõ.

keonhacai1Cự thú tên là Đại Phi kia chậm rãi đi đến trước mặt Vương Hàm, dùng cái mũi đen xì ngửi ngửi xung quanh người Vương Hàm. Vương Hàm để nó ngửi một lúc cho đến khi nàng không dám thở lấy một hơi thì Đại Phi mới lắc lắc cái mông bự chậm rãi đi về phòng của nó. keonhacai1Lý Cáp coi như không có chuyện gì xảy ra, ngẩng đầu nhìn trời: keonhacai1Sau một phen chém gió ác liệt, Tiêu Mạc Vi cũng có chút phiền, nhân tiện nói: keonhacai1Vĩnh Đức đế đi rồi, thái hậu nhìn về phía Phạm Tiến nói: con Không có biện pháp a, Âu Dương thế gia tuy được xưng là một trong tứ đại thế gia, nhưng chỉ là ở trong chốn giang hồ võ lâm mà thôi, mà xét về tầng lớp trong Đại Hạ quốc, so sánh với quyền quý thế gia chánh thức như Lý gia, sự chênh lệch không chỉ là một điểm hay nửa điểm. Nói khó nghe một chút, người ta chỉ cần động một ngón tay, là có thể dễ dàng khiến cho cả gia tộc bọn họ vạn kiếp bất phục.

con Nghe nói kiếm vũ của Công tôn thế gia rất nổi tiếng, Vô Tình tiểu thư lại là đệ tử xuất sắc nhất của Công Tôn thế gia về khoản này. Không biết hôm nay tại hạ có may mắn được chiêm ngưỡng không nhỉ? con Lý Cáp liếc nhìn Tư Phong Kiêu, thực sự hắn hít nhiều thở ra ít. Nghĩ đến chính mình vừa vào kinh thành, liền giết chết một thằng con quan, sẽ không tốt. Người này họ Tư, rất có thể có liên quan đến đại học sĩ Tư Tư Mạn. con Lý Minh nghe vậy mất hẳn bộ dạng say rượu, trừng mắt nhìn Lý Cáp cười xấu hổ với phu nhân. con Thấy Nạp Lan Bác không có ý tứ dâng kiếm lên thì Công Tôn Vô Viễn hướng về phía đám người nói: keonhacai1Như thế nào... Như thế nào vậy... Bọn hắn...

keonhacai1Lý Cáp “Ừ” một tiếng, hít một hơi hương thơm trong vườn, duỗi lưng một cái, liền đi ra cổng. Phía sau có một nha hoàn bước lên hỏi: keonhacai1Qua hôm nay, trên phố kinh thành bắt đầu lưu hành một bài ca dao: keonhacai1Lý Cáp gằn giọng: keonhacai1Trên tiệc rượu tất cả mọi người đều dựa theo quy củ tới, thật cẩn thận, cũng không dám lớn tiếng đàm tiếu, cũng không dám uống rượu ngụm lớn, nhấp từng chén nhỏ, ăn từng đĩa nhỏ, lộ vẻ vô cùng câu nệ. Đặc biệt là quân Bắc phạt vốn là quan quân hạ cấp thăng lên làm tướng lĩnh, thường ngày quen ăn miếng thịt bự, uống chén rượu lớn, lớn tiếng cười mắng, bây giờ là uống cũng uống không thoải mái, ăn cũng ăn không đủ no, lại phải mỗi lúc đều phải chú ý lễ tiết có phù hợp hay không, thống khổ đến cùng cực. con Tịnh Cơ cùng Đạt Đa cùng thét lên. Chẳng qua đám binh lính bên Hạ đã lập tức xông lên, không cho họ đến gần.

con Nguyệt Nhi của ta xinh đẹp vô cùng, bất luận thế nào thì ta vẫn thấy nàng thật đẹp. Ta thương ngươi đến chết đi được làm sao lại đi cười ngươi. con Vậy tạm thời tha cho hắn một mạng. con " Nô tỳ nhất định sẽ trở thành một thị nữ hợp cách." Diễm Nhi cũng nhanh trả lời. con Sư muội, sao vậy? keonhacai1Còn gì nữa không?

keonhacai1Hiển nhiên, sự việc bất thành nhưng lão các chủ thì vẫn hi vọng sẽ đưa tông môn trở lại thời kỳ huy hoàng của nó khi lão vẫn còn sống. Lão tin tưởng, mấy thập niên nằm yên, Linh Uyên Các vẫn có thừa thực lực để vùng lên để đứng trên giang hồ keonhacai1Hắn dùng chóp mũi khẽ gẩy nụ hoa vài cái, hai cánh hoa lên rung động, một khe hở nhỏ dần mở ra, đầu lưỡi hắn liền tách khe hẹp giữa hai cánh hoa ra mà luồn vào. keonhacai1Chẳng lẽ chủ nhân không thích thân thể này của Hương Hương sao? keonhacai1Lê Bố hắc hắc nở nụ cười: con Bất luận nam nữ, còn không phải là bảo bối Lý gia chúng ta?

con Hắn thật không ngờ Lý Cáp lại dám cho cả doanh đánh úp Ngụy doanh, càng tức giận là cả Ngụy doanh bị đánh cho tơi bời. Phải biết là trước đó hắn từng nói trước ba quân tướng sĩ, Ngụy doanh chính là đệ nhất doanh trong ba lộ quân, vậy mà lúc này lại bị một kẻ ăn chơi trác táng dẫn theo một đám tân binh đánh bại sao? con Thích khách nổi giận lui ra, chợt nghe tiếng vó ngựa từ xa vọng tới, cũng có mấy máy bóng nhảy trên nóc nhà phóng tới đây, oán hận dẫm mạnh chân, trợn mắt nhìn Lý Cáp, chỉ vào mũi hắn nũng nịu mắng: con Lúc này Thượng Quan Thanh Thanh nghe thấy thanh âm của hắn cũng đã bước ra, nhìn thấy Lý Cáp, nàng không dấu nổi vui mừng, nói:" Lý công tử, người đã đến rồi." Không biết tại sao, nàng nhìn Lý Cáp không cảm thấy đây là đứa trẻ mới mười tuổi, mà có cảm giác đang cũng tương giao với một công tử nho nhã, cái loại cảm giác của một người tri kỷ, làm cho nàng mỗi ngày đều mong chờ để nhìn thấy hắn, muốn được hát cho hắn nghe, cùng hắn luận đàm về âm nhạc. Tuy rằng họ mỗi ngày đều gặp nhau, nhưng Thượng Quan Thanh Thanh lại cảm thấy thời gian ở bên hắn trôi đi thật nhanh, mà thời gian xa cách hắn lại trôi đi quá chậm. Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới TuChanGioi.com con Đúng là được mở rộng tầm mắt, tại hạ hôm nay mới biết không ngờ chốn thanh lâu mà cũng có thể làm được thế này, nhìn qua đúng là không thể biết được kia là những kỹ nữ… keonhacai1“Thiên Thiên.” Lý Cáp nhẹ nhàng gọi một tiếng, Thiên Thiên liền nhu thuận đi đến giúp hắn mặc lại áo, Diễm Nhi cũng đến hỗ trợ.