Game-VN  >  djaniny
hôm bữa

hômTuyết Sơn Ngâm nói tiếp: hômKhông cần hành lễ, đây là có chuyện gì? hômLý Cáp vừa vuốt đầu của ngao khuyển Đại Phi, vừa nhàn nhạt nói: "Đại Phi là Tây Bắc ngao khuyển, sức ăn rất mạnh, mỗi ngày phải ăn tươi mấy chục cân thịt." Vừa nói vừa đánh giá Âu Dương Phỉ Phỉ toàn thân một lần, rồi nói tiếp: "Nghĩ rằng ngươi cũng cũng gần trăm cân, không biết đủ cho ngao khuyển Đại Phi ăn mấy ngày nữa? Ân, Âu Dương thế gia nghe nói cũng có hơn trăm người, tính toán lại, hẳn là đủ cho ngao khuyển Đại Phi ăn một năm rồi? Dứt lời hai mắt lạnh lùng nhìn Âu Dương Phỉ Phỉ. hômHắc hắc! Công nhận ta năm đó đã có tuệ nhãn biết nhìn mỹ nhân, bây giờ đã là một đại mỹ nhân trưởng thành đã vậy còn là một nữ hiệp. Ta đã nói nàng là của ta thì dù có đi tới chân trời góc biển nào thì cũng không thoát được đâu… bữa Đại hán đeo khoen mũi bên phải cũng vỗ vỗ ngực nói: “Lão tử Ngưu tam!”

bữa Cứ như vậy Lý Cáp trở thành trùm sinh ý ở thành Duyên Đông này. Ngày ngày cùng Thượng Quan Thanh Thanh, Thiên Thiên, Diễm Nhi, còn có Chân Dao nữa, hết du ngoạn lại nghe ca kỹ, xem xiếc múa, cuộc sống khoái hoạt vô cùng. bữa Vì thế, sau bốn ngày tu chỉnh, hơn mười vạn đại quân rốt cục cũng ly khai Hoa Bình Dã, đi đến gần Lương thành để lập doanh chờ chỉ thị của triều đình, để xem là khải hoàn trở về, hay là tiếp tuc bắc thượng bữa -Tỷ… bữa Nô gia chưa có trong tay… hômBởi vì trong khoảng thời gian này, phố Chu Tước thậm chí cả kinh thành đều tăng mật đồ tuần tra, cho nên vài bước là có thể gặp một đội Vũ Lâm quân.

hômPhong Di… Con thật sự cảm thấy người có gì đó khác trước. hômNgười Vũ Uy hầu phủ cùng Lê phủ lúc này đều bận rộn phi thường, Lý Cáp đã tính toán, nếu không trở lại kinh thành thì đưa toàn bộ gia tướng tín nhiệm đi, còn mấy trăm Hổ quân thân vệ từ Đông Bắc nữa, tính ra cũng hơn ngàn người. hômĐang lúc Lý Cáp và Lê Bố chỉnh đốn và sắp đặt xong xuôi, đang chuẩn vị rời doanh bắc thượng, thì từ phái nam có một đội kỵ sĩ chạy tới đại doanh ở Lương thành. hômBạch Ngưng Sương nghe xong thì khuôn mặt đỏ ửng, bàn tay muốn rút lại nhưng rút hoài không được, đành phải quay mặt đi, làm bộ như chưa nghe gì. bữa Ừ! Cũng có thể. Không biết ai giúp chúng ta đối phó Ma môn?

bữa Lời vừa nói ra, trừ Tư Không Minh cùng Tuyết Sơn Ngâm ra mấy cung chủ đều là vẻ mặt kinh sợ. bữa Lý Cáp cả kinh, vội lắc đầu tự hô lớn: “Ta là Lý Cáp, là Lý Cáp của Đại Hạ quốc, là con trai của Thanh Lâm tổng đốc Lý Tư Hồng, ta chính là ta, ta có sức mạnh vô địch, ta có quyền thế thông thiên, ta còn có Hương Hương, Thiên Thiên cùng rất nhiều cô gái ta yêu và yêu ta, ta rất hạnh phúc, rất hạnh phúc... Kiếp trước đã qua, kiếp này mới là thật, kiếp này mới là thật!” bữa Thiết Lang sẽ không thua lão đầu tử này chứ! bữa Hảo, vậy bổn vương chờ Vũ Uy hầu mời. hômLý Thị Lang, ngài đang nói đùa gì vậy, này... Đây sao có thể là Đằng Lăng vương.

hômLý Cáp vốn định dùng tiếng quân sĩ để chấn trụ thanh âm của dân chúng nhưng lại quên lần này chỉ dẫn theo có mấy chục kỵ binh trong khi dân chúng tính đến đơn vị vạn thì sao có thể thành công được? hômĐây là đồ của Phong tiên sinh. hômLý Cáp ngắt lời. hôm高处不胜寒 bữa Hôm nay dựa theo lễ chế, các tướng lĩnh được mặc lễ giáp của Đại Hạ quốc. Loại lễ giáp này nhẹ hơn khôi giáp bình thường nhiều, chú trọng vẻ ngoài, lực phòng ngự rất thấp, nhưng mũ giáp cũng là loại che nửa mặt, đỉnh đầu là đuôi của một loại chim theo cấp bậc khác nhau thì khác nhau, đuôi chim của Lý Cáp là một cái đuôi công, còn lại đều là nón phao câu gà.

bữa Gió thu lạnh lẽo lùa lá vàng rơi xuống đất ào ào, một cỗ xe ngựa xa hoa bọc thép được một đại hán điều khiển lao đi ầm ầm thổi tung cát bụi trên đường. Chạy song song với xe ngựa là hai kĩ sĩ thân hình to lớn uy mãnh. Hiển nhiên chủ nhân của cỗ xe ngựa kia chính là Lý Cáp còn ba đại hán kia lần lượt là Ngưu Đại, Ngưu Nhị và Ngưu Tam. bữa Đàm tiên sinh kinh ngạc còn hơn Thiên Gia giáo chủ nhiều. bữa Vật sống không biến được. bữa Thiên thời, địa lợi, nhân hòa. hômXe ngựa rất nhanh đã đến trước cửa Bách Hoa lầu, Lý Cáp và nhóm người cùng xuống xe, bên kia Vương lão bản đon đả đón chào. Hắn hiện tại cũng nhìn ra vị Hà công tử kia căn bản không thể đấu lại nhị công tử này. Nhị công tử này là ai hắn cũng đã sớm tìm hiểu rõ ràng. Hắn là ngoại tôn của Duyên Đông Vương Gia, là cháu của đương kim thái sư của tiên triều, so với công tử của tổng đốc Thanh Lâm thì chẳng khác là đóm đóm so với trăng rằm. Nếu Hà công tử so đo với họ thì chẳng khác gì lấy đá tự ghè chân mình, chẳng có kết quả tốt.

hômNăm chiếc song luân mã xa (xe ngựa kéo 2 bánh) và một chiếc tứ luân mã xa (xe ngựa kéo 4 bánh) trông rất xa hoa. Lý Đông dẫn theo bốn người tùy tùng, bốn người cung phụng của Lý phủ, hơn một trăm quân sĩ, hơn ba mươi cao thủ hộ viện, hơn nữa còn có Lý Cáp cùng hai thị nữ, còn có đại phi, rầm rộ một đám người đi đến đâu đều làm ra một phen náo động. hômQuỷ di, bên ngoài còn lùng bắt người khắp nơi sao? hômLý Cáp đột nhiên hỏi. hômTrương Đào ho nhẹ một tiéng, nói tiếp: “nhị nhi tử Hà Nguyên, cũng là phong lưu thành tính, suốt ngày chạy đến hoa lâu, ở trong viện câu lan (2) xem múa hát, ỷ thế hiếp người là một ác phách đứng đầu trong bọn con cháu nhà giàu ở Diên Đông phủ. Bởi vì đại nhi tử của Hà đại nhân đã mất, chỉ còn một nhi tử, bởi thế bình thường rất nuông chiều, càng làm hắn không kiêng nể gì cả. Có người nói, vài ngày trước hắn muốn cường đoạt ca tiên Thượng Quan Thanh Thanh của Bách Hoa Lâu về làm thiếp.. sau lại biết Diên Đông vương gia nói muốn mời Thượng Quan Thanh Thanh đến quý phủ ca hát mừng thọ, mới làm hắn tạm thời buông xuống sắc tâm.” bữa Đúng lúc này, một trận dầm dập thanh âm lên lầu truyền đến. Đứng ở cửa thang lầu, nữ tử canh gác nhanh chóng đi trở về nói:

bữa Vân Lâm từ nhỏ từng mơ muốn làm một nữ hiệp. Lý Cáp dĩ nhiên biết. Vốn hắn cũng muốn đi theo tỷ tỷ đi ra ngoài giang hồ để dạo chơi, nói không chừng có thể bắt được một ít đại mỹ nữ trong võ lâm thập mỹ. Nhưng mà lại nghĩ đến phải ở chung với cái khuôn mặt lốm đốm như cái mông gà của lão thái bà kia, hắn lập tức bỏ đi ý nghĩ trong đầu này. bữa Nho sam văn sĩ nói: bữa Phụ thân rất yêu mẫu thân mà, nếu không tại sao sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân không lấy người khác. Phong di, bởi vì phụ thân ở bên Hạ nhân, cháu lại càng muốn đến đó, không thể để cho phụ thân khổ nữa, ông ấy một đời anh minh, tới khi già... bữa Cô bé lôi Lý Cáp vào trong rừng, đây là một khu rừng cây ăn quả, cây trong rừng đều cao mấy mươi thước, xuyên thẳng lên trời, trên cây kết đầy hoa quả màu vỏ quýt, mỗi quả đều lớn như đầu người vậy. hômBên ngoài mưa vẫn đang ào ào rơi xuống, trên trời hoàn toàn bị che phủ bởi một tầng mây thật dày, không đoán được thời gian.